Khi đêm buông xuốngánh đèn lờ mờ chiếu sáng qua cửa sổ phòng học. Go Yo Han ngồi một mìnhnhìn chăm chú vào bức tranh vẽ tay trên bảng đen. Cậu cảm thấy mình như một con người kháckhông phải là chàng trai hư hỏng như mọi người vẫn nghĩ. Tiếng cửa mở nhẹ kéo cậu ra khỏi suy tư. Kang Jun đếnánh mắt lặng lẽ nhưng đầy ý nghĩa của cậu khiến Go Yo Han không thể rời đi.
Kang Jun đặt tay lên vai Go Yo Hancất tiếng nói êm đềm: "Tại sao cậu lại chọn cách ẩn mìnhcậu biết mình xứng đáng hơn thế mà." Go Yo Han nhìn vào đôi mắt trong veo mà cậu chưa từng thấy ở bất kỳ ai khác. Bỗng dưngtâm hồn cậu rung độngnhững sứt mẻ hòa quyện với nhautạo nên một hình ảnh mới mẻ của bản thân.
Go Yo Han biếtđây không chỉ là tình bạn bình thường nữamà là điều gì đó khác biệtngọt ngào và đầy ý nghĩa. Cậu nhẹ nhàng đặt bàn tay lên bàn tay của Kang Junmỉm cười và hỏi: "Liệu tình bạn giữa chúng ta có thể trở thành điều nhiều hơn không?"
Với vẻ mặt thấu hiểu và quan tâmKang Jun gật đầu đồng ý. Hai chàng trai với hai số phậnhai con người đối lậpnhưng lại hướng về một điểm chung - tìm thấy cái gì đó đẹp đẽ trong nhautrong cuộc sống và trong tình bạn của họ.